Thứ hai, ngày 22 tháng 10 năm 2018

Carlyle A. Thayer

Mỹ bắt đầu thiết lập quan hệ ngoại giao với Cam-pu-chia vào năm 1950 khi Cam-pu-chia trở thành một quốc gia liên kết trong khối Liên hiệp Pháp. Quan hệ Mỹ - Cam-pu-chia trải qua nhiều thay đổi và trở nên xấu đi từ những năm 1960 với việc Mỹ can thiệp vào miền Nam Việt Nam và Cam-pu-chia cắt đứt quan hệ ngoại giao với Mỹ vào tháng 5/1965. Quan hệ ngoại giao song phương được nối lại vào tháng 7/1969, bị gián đoạn sau khi Khơme Đỏ giành chính quyền vào tháng 4/1975 và tiếp tục được nối lại năm 1991.
Bài viết này sơ lược về tác động của các yếu tố trong nước và quốc tế ảnh hưởng đến quan hệ giữa Mỹ và Cam-pu-chia giai đoạn từ năm 1991, tức là từ sau khi có một thỏa thuận quốc tế về việc chấm dứt cuộc xung đột kéo dài hơn một thập kỷ ở nước này. Quan hệ song phương giữa Mỹ và Cam-pu-chia bao gồm nhiều lĩnh vực như chính trị - ngoại giao, quốc phòng - an ninh và nhân đạo - viện trợ phát triển. Do vậy, bài viết cũng nêu và phân tích tiến trình phát triển mối quan hệ song phương này trên các khía cạnh khác nhau trong thời gian qua.

China’s placement of the giant state-owned oil rig HD-981 in Block 143 inside Viet Nam’s Exclusive Economic Zone (EEZ) on 2nd May 2014 was unexpected, provocative and illegal. The article will synthesize reaction of International Community and analyze this China’s action.

0000-00-00 00:00:00

China and ASEAN

When the Association of Southeast Asian Nations (ASEAN) was founded in Bangkok in August 1967 it was viewed by China as a club of pro-western anti-communist states. Chinese media and Chinese commentators derisively referred to ASEAN as “the son of SEATO”. It took China nearly two and a half decades before it decided to engage with ASEAN. China was initially motivated by economic and political-diplomatic interests but it was not long before security interests came to the fore. This paper is divided into five parts and a conclusion. Part one provides an overview of ASEAN - China relations; it is followed by sections covering economic and strategic relations. Part four discusses the South China Sea/the East Sea as an irritant in ASEAN - China relations, while Part five reviews ASEAN’s efforts to maintain regional autonomy in the face of pressures from external powers.

This paper presents a broad overview of the evolution of Vietnamese diplomacy from national reunification in 1975 to the present. This forty-year timeframe is sub-divided into three parts. The first part concerns Viet Nam’s shift from a member of the socialist community led by the Soviet Union to a member of the international community (1975-91). The second part reviews the implementation of Viet Nam’s foreign policy of ‘multilateralizing and diversifying’ (đa phương hóa, đa dạng hóa) its external relations and becoming ‘a friend and reliable partner’ to all countries during the period 1991-2005. The third part considers developments after the Tenth National Congress of the Communist Party of Viet Nam in 2006. During this period, Viet Nam’s successfully forged strategic partnerships with the major powers and key European and Southeast Asian states. This paper concludes by noting that Viet Nam has been able to make successful major strategic adjustments in its foreign policy to safeguard its sovereignty and national independence.

 

The historic ruling on the status of features in the South China Sea/the East Sea sets the stage for future diplomatic, political, and military contestations. The paper analyses findings and awards of the lawsuit of the Philippines vs. China in the South China Sea/the East Sea.

The South China Sea/the East Sea is a semi-enclosed sea that links the Indian Ocean with the Western Pacific. The security of the sea lanes that pass through it are vital for global commerce. It is estimated that more than US$ 5.3 trillion in commerce passes through the South China Sea/the East Sea annually. In addition, secure passage through and overflight are vital for the world’s major maritime powers. Any outbreak of conflict or disruption to the sea lanes would have an immediate and serious impact on the world’s economy.

This paper provides an analytic overview of militarization and the construction of artificial islands in the South China Sea/the East Sea by five claimants: China, Taiwan (China), Malaysia, the Philippines and Viet Nam. The paper is divided into three parts. Part One considers what activities constitute militarization. The paper argues that militarization constitutes a spectrum of activities from putting military forces on a particular feature to making preparations for war. Along this spectrum, there is a grey area where activity such as constructing airfields, piers and ports can serve both civilian and military roles. The paper argues that the placement of fighter aircraft, anti-ship missiles, amphibious landing ships and naval warships constitutes militarization at the high end of the scale that threaten regional peace and security. Part Two discusses what military forces, weapons and equipment have been placed on the features in the Spratly islands by the five claimants. Part Three, the conclusion, discusses the implications for regional security following the award by the Arbitral Tribunal that heard the claims of The Philippines vs. China.

Key words: the South China Sea/the East Sea, sovereignty, militarization, claimant states.

Mỹ bắt đầu thiết lập quan hệ ngoại giao với Cam-pu-chia vào năm 1950 khi Cam-pu-chia trở thành một quốc gia liên kết trong khối Liên hiệp Pháp. Quan hệ Mỹ - Cam-pu-chia trải qua nhiều thay đổi và trở nên xấu đi từ những năm 1960 với việc Mỹ can thiệp vào miền Nam Việt Nam và Cam-pu-chia cắt đứt quan hệ ngoại giao với Mỹ vào tháng 5/1965. Quan hệ ngoại giao song phương được nối lại vào tháng 7/1969, bị gián đoạn sau khi Khơme Đỏ giành chính quyền vào tháng 4/1975 và tiếp tục được nối lại năm 1991.
Bài viết này sơ lược về tác động của các yếu tố trong nước và quốc tế ảnh hưởng đến quan hệ giữa Mỹ và Cam-pu-chia giai đoạn từ năm 1991, tức là từ sau khi có một thỏa thuận quốc tế về việc chấm dứt cuộc xung đột kéo dài hơn một thập kỷ ở nước này. Quan hệ song phương giữa Mỹ và Cam-pu-chia bao gồm nhiều lĩnh vực như chính trị - ngoại giao, quốc phòng - an ninh và nhân đạo - viện trợ phát triển. Do vậy, bài viết cũng nêu và phân tích tiến trình phát triển mối quan hệ song phương này trên các khía cạnh khác nhau trong thời gian qua.

Những bài viết được quan tâm nhất

Giỏ hàng

Giỏ hàng hiện đang trống.
Xem giỏ hàng

Đăng nhập

Thống kê truy cập

mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterToday38
mod_vvisit_counterYesterday42
mod_vvisit_counterThis week38
mod_vvisit_counterLast week355
mod_vvisit_counterThis month1236
mod_vvisit_counterLast month1795
mod_vvisit_counterAll days22361

Học viện Ngoại giao

Địa chỉ: 69 Chùa Láng – Đống Đa – Hà Nội
Điện thoại: 0438344540, máy lẻ 7106
Email: tapchi_ncqt@mofa.gov.vn, Web: www.isr.vn
©Copyright 2011-2018 Tạp chí Nghiên cứu Quốc tế | Xây dựng trên nền tảng Hệ quản trị mã nguồn mở Joomla